Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

Trải nghiệm khách sạn băng ở Thụy Điển

Khách sạn băng Icehotel được bình chọn là trải nghiệm du lịch tuyệt vời nhất ở Thụy Điển

 

Icehotel một lần nữa giành giải Vàng trong đêm gala được tổ chức bởi TRIP Global Award với danh hiệu "Trải nghiệm du lịch tuyệt vời nhất Thụy Điển - Best travel experience in Sweden" năm 2013.

 

Icehotel là một trong những khách sạn đầu tiên và lớn nhất trên thế giới được xây từ băng và tuyết tọa lạc tại Jukkasjärvi, ngôi làng nhỏ phía bắc Thụy Điển với khoảng 1.100 cư dân cùng 1.000 chú chó.

Mỗi mùa Đông, khoảng 50.000 du khách từ khắp nơi trên thế giới đến IceHotel để trải nghiệm cảm giác sống trong những chiếc lều băng và ngắm nhìn ánh sáng phương Bắc – Northern lights hay hiện tượng cực quang.

 

Nằm cách Vòng Bắc Cực (Arctic Circle) chỉ khoảng 200km và là một trong những vùng hoang dã cuối cùng trước khi nhường chỗ hoàn toàn cho băng tuyết, khách sạn băng – Icehotel trải trên diện tích 5.500m2. Khách sạn được làm từ 1.000 tấn băng lấy từ sông Torne và khoảng 30.000 tấn "since" (hỗn hợp trộn giữa tuyết và băng giúp cho công trình được rắn chắc hơn). Khoảng 100 người đã lao động chăm chỉ để xây dựng khách sạn này và trong số đó một nửa là những nghệ sĩ phụ trách điêu khắc, trang trí phần nội thất khách sạn.

Công việc này kéo dài cả năm gồm: giữa tháng 3 và tháng 4, 5.000 tấn đá được "thu hoạch" từ sông Torne và giữ lạnh trong suốt mùa đông và hè.

 

Sau đó, tháng 11 và tháng 12, công việc xây dựng sẽ bắt đầu. Tổng thể khách sạn sẽ hoàn thành đúng dịp Giáng sinh và năm mới. Du khách có thể lưu trú tại khách sạn từ cuối tháng 12 đến giữa tháng 4 khi thời tiết ấm dần và tuyết tan chảy hòa vào dòng sông Torne một lần nữa.

Điểm chung và độc đáo của Icehotel và các khách sạn băng khác trên thế giới là hình dáng có thể thay đổi mỗi năm tùy theo ý tưởng của chủ nhân. Riêng Icehotel được trang trí như một tác phẩm nhờ những cảm xúc thăng hoa bất tận đến từ các nghệ sĩ.

Lưu trú tại khách sạn, du khách có thể ngắm nhìn những khối điêu khắc từ băng đá sinh động, tham gia các hoạt động ngoài trời như lái xe trên băng tuyết, chơi với tuần lộc, ngắm cực quang, lái xe chó kéo, tự điêu khắc các tác phẩm bằng băng cho riêng mình.

Khách sạn có 2 loại phòng Cold Art Suite có giá SEK6.300 (975USD) và Warm Room hay nhà gỗ với giá SEK3.190 (493USD)

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Thụy Sĩ với thiên nhiên hùng vĩ mê hoặc khách du lịch

Vào mùa đông, Thụy Sĩ hút khách du lịch bởi những núi tuyết cao sừng sững, là thiên đường trượt tuyết lý tưởng. Còn mùa hè, đất nước 'trái tim châu Âu' này rợp trong bóng cây xanh mát. Ảnh trên trang NatGeo.

Ở nhiều vùng trên đất nước Thụy Sĩ, người dân thường treo cờ trước cửa nhà.

Thủ đô Bern nhìn từ trên cao.

 

Một phần tuyến đường ray đồ sộ Rhaetian, đây là con đường kết nối nhiều ngôi làng hẻo lánh.

Hồ nước trong vắt dưới chân dãy núi Alps.

 

Vùng Engstlenalp là thiên đường dành cho dân leo núi.

Jet d'Eau là đài phun nước lớn nhất thế giới ở Geneva.

 

Nhiều gia đình đưa con cái tới cắm trại trên đỉnh núi để dạy các em những kỹ năng cơ bản trong cuộc sống.

Ở giữa các vùng núi Thụy Sĩ có nhiều hồ nước khoáng tự nhiên, là điểm hút khách du lịch.

 

Hồ xanh giữa thung lũng với mặt nước sáng bóng như gương.

Trên những con đường giữa đỉnh núi thường có nhiều hồ nước để du khách có thể lấy nước mỗi khi dừng nghỉ.

 

Đạp xe leo núi là môn thể thao được ưa chuộng ở Thụy Sĩ.

Bình minh trên hồ Stellisee.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Trải nghiệm những bí mật của Luân Đôn

Ngoài tháp đồng hồ Big Ben hay đu quay London Eye, thủ đô Anh quốc còn có nhiều điểm du lịch khá ngóc ngách nhưng thú vị chờ khách du lịch khám phá.

 

Cầu Rolling được nhiều tờ báo trên thế giới xếp vào danh sách những câu cầu độc đáo nhất thế giới. Cầu dài 12 m, do Thomas Heatherwick thiết kế. Vào mỗi buổi trưa thứ sáu hàng tuần, cầu được cuộn tròn lại thành hình bát giác để tàu bè có thể thuận tiện qua lại.

 

Ngôi nhà số 10 nổi tiếng ở phố Downing (nơi được đặt làm dinh thự cho thủ tướng Anh) và ở phố Adam nhìn khá giống nhau, dẫn đến việc nhiều du khách đã bị bất ngờ và nhầm lẫn.

 

Một trong những điều thú vị ở London chính là 7 chiếc mũi (có người tin là có 10 chiếc) được ẩn giấu trên những con phố ở Soho. Đây là tác phẩm của nhà điêu khắc kỳ quặc Rick Buckley, người ban đầu đã gắn 35 chiếc mũi lên trên các tòa nhà xung quanh khu vực vào năm 1997. Nhiều người tin rằng họ sẽ được giàu có mãi mãi nếu như tìm thấy tất cả những chiếc mũi này.

 

Công viên Hyde Park nằm tại trung tâm thành phố London, Anh có một nghĩa trang cổ dành cho thú cưng. Những người giàu có đã chôn vật nuôi của họ từ thời Victoria những năm 1880.

 

Khi đến London, hãy nhớ ghé thăm bốt cảnh sát nhỏ nhất nước Anh, nằm ở quảng trường Trafalgar.

 

Sân vận động Twickenham không chỉ có bóng bầu dục mà còn hấp dẫn khách tham quan bởi công trình điêu khắc nổi tiếng Naked Ladies, York House. Những bức tượng mô phỏng 8 nữ thần trong thần thoại Hy Lạp tạc bằng đá cẩm thạch trắng của Italy vào cuối thế kỷ 19. Người ta cho rằng những bức tượng này là một phần của công trình lớn hơn đã bị phá hủy. Chúng được một thương nhân nổi tiếng tên là Ratanji Dadabhoy Tata đem đến York House vào khoảng năm 1906.

 

Nhà ga Aldwych mở cửa năm 1907, đóng cửa vào khoảng cuối những năm 90 bởi sự cố gãy thang máy và đến nay vẫn nằm im lìm dưới lòng đất như một dấu tích bị vùi vào quá khứ. Tuy nhiên, nó vẫn là một địa điểm mang tính biểu tượng và từng xuất hiện trong nhiều bộ phim.

 

St James là một công viên khá nổi tiếng ở Anh và nơi đây cũng là "lãnh địa" của những chú bồ nông. Chúng đã được thuần hóa và không mấy khi sợ con người.

 

Lăng mộ đặt ở nhà thờ St Pancras Old Church này được thiết kế bởi kiến trúc sư Sir John Soane và đây cũng là nơi an nghỉ của ông và vợ. Nhiều người tin rằng sau này Giles Gilbert Scott - người được bảo tàng Sir John Soane ủy thác - đã lấy cảm hứng từ lăng mộ này để thiết kế nên những bốt điện thoại màu đỏ nổi tiếng ở London.

 

Nhà thờ St Dunstan-in-the-East được xây dựng vào năm 1100, nằm giữa Cầu và Tháp London. Nhà thờ bị phá hủy nặng nề từ thế chiến thứ hai.

Quy luật khi tham quan New york

Thành phố rộn ràng bậc nhất của nước Mỹ - New York nổi tiếng xa hoa, phồn vinh nhưng cũng không phải là một nơi dễ sống đối với tất cả mọi người. Nếu được du lịch đến thành phố sôi động này, bạn sẽ cần những tips bổ ích này đây

 

Chỉ thăm thú mỗi Manhattan

Manhattan là cái tên mà hầu hết du khách khi tới New York đều muốn ghé thăm, vì đây đích thực là thiên đường cho những ai say mê cuộc sống thành thị. Nhưng chớ bỏ lỡ việc tới thăm các nơi khác như Brooklyn, Queens, Staten Island và Bronx. Những nơi này đều có nét quyến rũ, độc đáo của riêng nó, mỗi nơi sẽ cho bạn một cảm giác hoàn toàn khác. Khi đến với những thành phố này, ngoài việc dễ dàng di chuyển bằng tàu điện ngầm thì giá cả tại những nơi đây thường rẻ hơn Manhattan.

Ăn ở các chuỗi nhà hàng sang trọng

Thật sự thì hầu hết người dân New York đều cố gắng tránh đi qua quảng trường Thời Đại - nơi lúc nào cũng nhộn nhịp khách du lịch và các nhà hàng ăn đắt đỏ. Và bạn cũng đừng nghĩ rằng New York thì chỉ có những nhà hàng sang trọng, vẫn có rất nhiều quán ăn vừa giá tiền, mà lại rất ngon, hoặc những quán bia, pub phù hợp với tất cả mọi người. Một du khách từng đến New York đã nói: "Chả việc gì tôi phải trả tiền gấp đôi, gấp ba khi ăn một con tôm hùm đỏ ở nhà hàng, trong khi tôi có thể ăn nó khi về nhà với giá rẻ hơn rất nhiều".

 

Ngại ngần hỏi chỉ đường

Người New York thường hay bị coi là thiếu thân thiện, có thể nổi đóa lên nếu bị người khác làm phiền bằng việc hỏi đường một cách thiếu lịch sự. Nhưng sự thật thì không phải thế, nếu được yêu cầu một cách lịch sự, họ sẽ tận tình chỉ đường cho bạn (đó cũng là cách họ muốn thể hiện với bạn họ biết rất rõ thành phố này và là dân New York chính hiệu). Nhiều khách du lịch từng thừa nhận người dân nơi đây rất thân thiện.

Thuê xe ôtô

Việc thuê xe ôtô chỉ thực sự có hiệu quả khi bạn bạn đi du lịch vòng quanh nước Mỹ, với chất lượng xe tuyệt vời và giá cả thì rất phải chăng. Tuy nhiên, nếu bạn chỉ muốn tham quan trong phạm vi thành phố New York nhỏ nhắn này thôi, thì đây không phải là một ý tưởng hay ho cho lắm. Một phần vì New York có hệ thống giao thông công cộng rất tuyệt vời, hoạt động 24/7. Phần nữa là để tránh cho bạn phải vật lộn với mớ xe đông đúc trên đường phố, đặc biệt là lúc nào cũng tấp nập vào giờ cao điểm.

 

Đứng lại giữa vỉa hè

Khác với các thành phố lớn khác trên thế giới, người New York ít lái xe, thay vào đó là đi bộ. Thế nên, bạn không nên dừng lại để xem bản đồ hay chụp ảnh một cách bất chợt. Cư dân thành phố này di chuyển với tốc độ rất nhanh và hối hả, nên nếu bạn dừng lại ngay giữa đường, thì bạn đang chiếm phần diện tích vỉa hè bởi bạn đang cản trở sự đi lại của những người khác.

Lên tàu điện ngầm vắng hoe

Đây đích thực là một lời khuyên bổ ích nếu bạn chọn đây là phương tiện di chuyển chính của mình, nghe có vẻ lạ và trái ngược hoàn toàn với Việt Nam đúng không? Thì đây là lý do vì sao. Vào những giờ cao điểm, đặc biệt là vào những ngày nắng nóng hoặc lạnh giá mà bạn thấy một chiếc tàu điện dừng lại bến đón bạn lại không có bóng người, tốt nhất không nên lên đó bởi chắc chắn tàu đã bị hỏng điều hòa hay lò sưởi. Đó là lý do không có hành khách trên đó.

Đứng chặn cửa ra vào của tàu điện ngầm

Tàu điện ngầm của thành phố New York lúc nào cũng đông người. Khi bạn lên xe, hãy di chuyển vào phía trong và tránh xe lối cửa ra vào để không cản trở người lên, xuống tại mỗi trạm dừng. Cũng đừng quá lo lắng khi bạn muốn xuống trạm trong khi có quá đông người trên xe bởi những người trong tàu sẽ nhường đường để bạn đi ra một cách dễ dàng.

Đi du thuyền ngắm tượng Nữ thần tự do

Không nên lãng phí tiền bạc để ngồi trên một chiếc du thuyền đắt đỏ ngắm tượng Nữ thần tự do, đấy có thể là một trải nghiệm hay, nhưng nếu bạn không phải là người có một hầu bao thực sự rộng rãi, thì trải nghiệm này đúng là không dành cho bạn. Thay vào đó bạn có thể đi phà Staten Island miễn phí. Chiếc phà này cũng sẽ đưa bạn đi hết mọi điểm mà bạn cần tham quan, chiêm ngưỡng. Chuyến đi mất khoảng 50 phút và bạn hoàn toàn có thể mua đồ ăn, uống lên tàu và chọn một chỗ ngồi bên ngoài để ngắm toàn cảnh thành phố.

 

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Ba Lan nơi tình yêu còn mãi lời ru phần 2

Công bằng mà nói thì Wroclaw không lớn, chỉ trong vòng một ngày chúng tôi đã có thể tham quan hết được "danh lam thắng cảnh" ở nơi này. Từ Rynek, chúng tôi tới Hala Targowa, đây là một khu chợ nổi tiếng ở Wroclaw với rất nhiều rau quả tươi, giá cả cũng rất phải chăng. Tôi nhìn gương mặt của những người bán hàng, họ buôn bán ở khu chợ này quanh năm nhưng dường như họ vẫn rất lạc quan. Suy cho cùng có lẽ ai cũng cần tiền nhưng không phải ai cũng phải cố gắng kiếm thật nhiều tiền bằng mọi giá. Chúng tôi dạo một vòng quanh khu chợ, chụp một vài bức hình lưu niệm rồi đi về phía cây cầu Most Tumski mà người dân Wroclaw vẫn gọi đó là cây cầu của những người yêu nhau do khung cảnh xung quanh cây cầu khá đẹp và thơ mộng, màu xanh của cây cầu hòa vào màu xanh của dòng sông Odra tạo nên một Wroclaw thơ mộng, trữ tình.

Most Tumski cũng là cây cầu nối khu phố cổ với Thánh đường Isle - một trong những thánh đường rất đẹp. Chúng tôi vào cầu nguyện rồi sau đó đi dạo dọc quanh dòng sông Odra trong cái nắng tháng Mười tươi đẹp. Tôi nhớ mãi câu nói của Steve Jobs khi ông biết mình mắc bệnh ung thư: "Thời gian của các bạn có hạn, vì thế đừng lãng phí nó vào việc sống cuộc đời của một ai khác. Đừng nhốt mình trong những suy nghĩ giới hạn của người khác. Đừng để quan điểm của người khác làm át đi tiếng nói bên trong bạn. Và quan trọng nhất, hãy can đảm đi theo trái tim và trực giác của chính mình. Vì chỉ có bạn mới biết được mình thật sự muốn gì. Tất cả những gì còn lại chỉ là phụ mà thôi… Hãy luôn khát khao. Hãy cứ dại khờ."

Miên man theo dòng suy nghĩ, chúng tôi tới Hala Ludowa tự khi nào chẳng hay. Đây là một tòa nhà được thiết kế vào đầu thế kỉ XX với một mái vòm tròn độc đáo tượng trưng cho kiến trúc thời đại mới. Nằm ngay cạnh tòa nhà này là một vòi phun nước lớn và một không gian xanh vô cùng thoáng đãng. Những đôi bạn trẻ người Ba Lan thường vào đây chụp ảnh cưới, còn những cụ già thì thong thả đi dạo trong công viên với những cây cầu bé nhỏ xinh xinh và khu vườn Nhật Bản ngập xác lá vàng bay. Thời tiết tháng Mười thật dễ chịu, nhưng dường như trong khắp cả công viên, chỉ có hai đứa chúng tôi lang thang ở đó, bác bảo vệ thỉnh thoảng lại đi qua, nhìn chúng tôi khẽ mỉm cười. Tôi tự hỏi tại sao có một khu vườn đẹp và thơ mộng thế này mà người dân Ba Lan không tới tận hưởng, phải chăng họ đã quá quen thuộc với điều này hay bởi vì Wroclaw nơi nào cũng bình yên và dễ chịu như thế? Tôi buông mái tóc dài đã nuôi suốt nhiều năm qua bên dòng suối nhỏ và đắm mình trong vẻ đẹp của mùa thu…

Ánh nắng cuối ngày đang tắt dần, chúng tôi rời công viên và quay trở về khu phố cổ, tôi chợt nhận ra là ở Wroclaw có khá nhiều cây cầu lộng lẫy với đủ những sắc màu xanh, vàng, đỏ. Khi hoàng hôn buông xuống trên cây cầu Most Grunwaldzki, Wroclaw càng trở nên dịu dàng và đằm thắm. Đang loay hoay với cái bản đồ để tìm lại đường nhanh nhất về khu phố cổ thì một người đàn ông trung niên bỗng dừng lại và không ngần ngại dắt chiếc xe đạp của mình đi bộ cùng chúng tôi một đoạn đường dài. Ông nói ông là người Hà Lan và đã sống ở Wroclaw hơn hai năm nên đã thuộc mọi ngõ ngách ở nơi này. Ông yêu cuộc sống và con người ở đây nhưng ông vẫn nhớ Amsterdam vô cùng và sẽ quay trở lại vào một ngày không xa. Tình cảm của những con người xa lạ trên mảnh đất không người quen ấy đã khiến tôi vô cùng xúc động. Sau này khi đã trở về Đức, mỗi khi nhớ lại những ngày ở Wroclaw, tôi vẫn thấy tiếc vì mình đã không tới nơi này sớm hơn. Nhưng có hề gì, rồi tôi sẽ còn quay trở lại, có thể ở nơi nào đó chẳng ai chờ đợi tôi, nhưng tôi thì luôn khát khao được gặp lại những con người nơi đó. Wroclaw, tình mãi ru người…

Ba Lan nơi tình yêu còn mãi lời ru phần 1

Ba Lan là nước cuối cùng của Đức mà tôi quyết định dừng chân trong chuyến hành trình khám phá châu Âu năm nay. Khác với mọi chuyến đi khác, tôi đặt vé tàu và khách sạn chỉ hơn một tuần trước khi đi nên không hy vọng là sẽ tìm được vé rẻ. Nhưng ơn trời, có lẽ là do ăn ở tốt nên cuối cùng tôi vẫn "săn" được hai tấm vé mà tôi biết giá của nó sẽ không thể rẻ hơn được nữa, đến nỗi khi ra nhà ga hỏi mua vé, nhân viên bán vé còn trịnh trọng xin lỗi và bảo tôi rằng không có giá nào rẻ như thế cả sau khi đã đưa đầy đủ thông tin nơi đi và nơi đến vào máy tính. Nhưng tôi kiên quyết không bỏ cuộc và bảo ông vào trang web của DB Bahn (tập đoàn đường sắt lớn nhất của Đức), sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng mua được hai tấm vé đúng như số tiền mình muốn trả. Nhân viên bán vé nhìn tôi mỉm cười và cảm ơn vì nhờ có tôi mà ông biết thêm được một điều thú vị. Sau này, khi kể cho cậu bạn học cùng lớp nghe, anh chàng phá lên cười và bảo: "Câu bây giờ trở thành chuyên gia săn lùng vé rẻ rồi còn gì. Sau này có đi đâu, tớ nhất định phải hỏi cậu trước khi liên hệ với nhân viên bán vé vì kiểu gì cậu cũng tìm được cho tớ vé rẻ hơn họ."

Tôi tới Ba Lan với rất nhiều cảm xúc lẫn lộn, hệt như là đi tìm lại dấu chân của ông bà nội nuôi người Đức của mình năm nào. Còn nhớ khi ông nội nuôi của tôi còn sống, mỗi lần tôi tới chơi, ông đều kể cho tôi nghe rất nhiều kỉ niệm về đất nước và con người Ba Lan, về ngôi nhà tuổi thơ và thành phố lẽ ra là của Đức nhưng sau Chiến tranh Thế giới thứ hai, mảnh đất đó đã thuộc về Ba Lan. Đã rất nhiều lần muốn tới thăm miền đất ấy nhưng rồi lúc nào tôi cũng nghĩ: "Ba Lan ngay bên cạnh, đi lúc nào chẳng được, giờ phải ưu tiên đến những đất nước xa xôi khác đã," thế nên tôi cứ lần lữa mãi. Cuối cùng, nhân chuyến đi thăm một người bạn thân ở Chermnitz, tôi đã quyết định sẽ ghé Wroclaw một lần cho thỏa lòng

Chỉ ở Wroclaw có ba ngày nhưng trong ba ngày ngắn ngủi đó, tôi đã thực sự bị người Ba Lan chinh phục. Tôi sẽ không quên hình ảnh cô gái người Ba Lan đã tặng cho tôi hai chiếc vé đi xe buýt khi tôi còn đang loay hoay tìm đường từ ga về nhà trọ. Tôi cũng không quên hình ảnh anh chàng người Ba Lan áy náy vì không nói được tiếng Anh nên chẳng biết giải thích cho tôi cách rút tiền như thế nào bèn kiên nhẫn đứng hướng dẫn cho tôi từng bước bằng tiếng Ba Lan hiện trên máy ATM. Tôi cũng không quên hình ảnh hai nhân viên làm ở nhà ga trong một buổi chiều mưa lạnh tôi run lập cập đứng đợi tàu về lại Đức. Khi biết mình không thể giúp được tôi, họ đã nhờ một doanh nhân người Ba Lan lại gần và giúp đỡ tôi khi tôi còn loay hoay không biết đợi ở đường ray nào vì nhà ga đang trong giai đoạn tu sửa nên mọi thứ không theo một trật tự nào cả. Tôi mang theo về nước Đức những tình cảm ấy cùng tất cả vẻ đẹp của đất nước, con người Wroclaw. Đi và trở về để biết rằng thế giới thật đẹp và đâu đó xung quanh ta, vẫn còn rất nhiều những tấm lòng đầy bao dung, trìu mến…

Sau gần một tiếng lang thang trên đường phố để tìm nhà trọ (về đến nơi rồi tôi mới phát hiện ra là mình đã đi một vòng tròn), cuối cùng chúng tôi cũng tìm ra được khu nhà của mình. Khi đặt vé trên Hostelworld, địa chỉ của nhà trọ ghi rõ là Kazimierza Wielkiego 27, nhưng khi tới nơi và nhìn đúng số nhà thì tôi lại thấy đề là Europeum Hotel khiến tôi không biết phải làm thế nào. Vào hỏi nhân viên quán bar thì họ chỉ tôi tới con đường bên cạnh, nhưng đi mãi vẫn chẳng thấy, đến khi quay lại tôi mới phát hiện ra một ngõ nhỏ đi vào bên trong và thốt lên: "Thì ra nó nằm ở trong cái góc này." Việc tìm nhà trọ đã được xử lý êm xuôi dù có phải đi hơi vòng vèo một chút, tôi cũng bắt đầu thấy đói nhưng trong ví tiền chỉ toàn tiền euro, mà theo lời dặn của một người phụ nữ người Ba Lan ngồi trên chuyến tàu thì "Ở Wroclaw, người ta không nhận tiền euro, thế nên cháu phải đổi sang tiền Ba Lan. Ngay ở nhà ga có cái Kantor, quầy đổi tiền ở Ba Lan, cháu vào đó đổi sẽ không mất thêm lệ phí gì cả", nhưng do nhà ga đang tu sửa nên tôi chẳng tìm thấy cái Kantor nào cả, thế là tôi cứ ung dung về nhà trọ, đến lúc đói mới cuống cuồng lên đi tìm máy ATM để rút tiền và dĩ nhiên mất oan tiền lệ phí, nhưng ơn trời, tiền euro đổi sang tiền Ba Lan cũng lời kha khá, sau khi xem xét giá cả các quán ăn và thấy rẻ hơn nhiều so với ở Đức, chúng tôi quyết định vào một nhà hàng sang trọng nằm ngay bên Tòa thị chính và thưởng thức món cá mang đậm phong cách Ba Lan vô cùng ngon với giá cả rất phải chăng cho cả hai người kèm đồ uống - chưa đầy 20 euro.

Bên dòng sông Odra thơ mộng Wroclaw trong đêm rực rỡ dưới ánh đèn, thành phố lung linh và huyền ảo. Thật khó tưởng tượng được trong chiến tranh, thành phố này đã gần như bị phá hủy hoàn toàn, thế mà giờ đây Wroclaw đã nhanh chóng khôi khục và trở thành một trong những điểm du lịch hàng đầu của Ba Lan. Chúng tôi dạo bước bên quảng trường Rynek - một trong những trung tâm kiến trúc nổi bật của Wroclaw và chỉ dành cho người đi bộ được bao bọc bởi rất nhiều nhà hàng và cửa hiệu mua sắm. Ban ngày, số lượng người tập trung ở đây không nhiều, hầu hết chỉ là khách du lịch tới ngắm nhìn những ngôi nhà nhiều sắc màu. Trong một cuộc bình chọn 10 thành phố màu mè nhất thế giới thì Wroclaw vinh dự đứng ở vị trí thứ bảy, mặc cho những công trình kiến trúc đã lâu đời nhưng vẻ ngoài thì trông vẫn còn rất mới vì chúng liên tục được đổi màu. Khi màn đêm bắt đầu buông xuống thì trên quảng trường bắt đầu trở nên tấp nập. Bên những vòi phun nước, mọi người ngồi trên những chiếc ghế đá trò chuyện, uống cà phê và tận hưởng sự bình yên của cuộc sống. Tôi nhớ trong một bài phỏng vấn, khi phóng viên hỏi: "Những điều gì các du khách nên biết về Wroclaw?", thủ thành của MU, Tomasz Kuszczak đã nói về quê hương của mình rằng: "Đó không phải là một trong những thành phố nổi tiếng nhất tại Ba Lan nhưng nó rất đẹp. Wroclaw có rất nhiều tòa nhà với tuổi thọ hàng trăm năm và tất cả đều vô cùng đẹp. Quảng trường chính - trong tiếng Ba Lan được gọi là 'Rynek' có tất cả mọi thứ - nhà hàng, quán cà phê, quán bar hay các cửa hiệu lớn. Tôi luôn dành thời gian đến những nơi đó khi tôi về nhà. Chúng tôi cũng có một vài công viên khá đẹp và tôi cũng không thể không nhắc đến vườn thú tại Wroclaw."

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Thành phố của tình yêu Salzburg

Đến Salzburg vào những ngày đầu tháng Ba cùng một chị bạn khi những bông tuyết còn sót lại trên pháo đài Hohensalzburg hòa cùng tiếng nhạc của Mozart vang lên trên những góc đường và những con phố nhỏ dẫn vào lòng thành phố

Trước đây, khi nghe đến Salzburg, tôi chỉ biết đó là quê hương của nhà soạn nhạc nổi tiếng, đồng thời cũng là đứa con cưng của Salzburg: Wolfgang Amadeus Mozart. Nhưng khi tới Salzburg rồi, tôi mới biết, nơi này không chỉ có âm nhạc mà còn có cả sự thơ mộng, trữ tình và một vẻ đẹp cổ kính mà người ta khó có thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới.

 

Chúng tôi lái xe vào trung tâm thành phố, tìm chỗ đậu xe, rồi dừng chân tại ngôi nhà của Mozart - bây giờ đã trở thành viện bảo tàng. Chị Bình mua hai chiếc vé và chúng tôi bước vào một căn nhà chứa đầy những kỉ vật thời xa xưa của người nghệ sĩ tài hoa này: những bản nhạc viết tay, những bức hình theo dấu thời gian vẫn chưa ngả màu. Tôi có cảm giác như mình đang lạc vào căn phòng của Mozart thuở xưa với những tiếng nhạc đang vang lên đâu đó xung quanh mình.

Rời viện bảo tàng, chúng tôi đi qua cây cầu bắc ngang dòng sông Salzach và bước vào khu phố cổ. Dù thời tiết còn se lạnh nhưng người ta vẫn cảm nhận được sự ấm áp của thành phố nhỏ bé này. Bên trong những quán cà phê, tôi đang tưởng tượng ra khung cảnh những cặp tình nhân đang ngồi nhâm nhi ly cà phê và nghe nhạc Mozart, tận hưởng sự bình yên của cuộc sống.

 

Từ năm 1997, khu phố cổ ở Salzburg đã được công nhận là Di sản văn hóa thế giới, bởi thế nên khi đi qua những con phố nhỏ như Getreidegasse, Judengasse, Goldgasse, người ta có thể chiêm ngưỡng nhiều công trình kiến trúc cổ, đan xen nhiều nét hiện đại. Tôi thích nhất là được ngắm nhìn những đồ lưu niệm bé nhỏ xinh xắn có in hình Mozart và cách bày biện của người dân Salzburg để "níu chân" khách du lịch khi đặt chân tới đây, khiến họ không thể "về không".

Hầu hết những địa điểm tham quan trong thành phố này đều nằm rất sát nhau nên mọi con đường đều dẫn đến những nơi chúng tôi muốn tới thăm. Chị Bình và tôi dừng lại trước một tiệm Imbiss (Quán ăn nhanh không có chỗ ngồi và không có nhà vệ sinh) nhỏ và mua xúc xích ăn tạm, tôi chọn xúc xích trắng, chị chọn xúc xích màu và hai chị em đứng ăn ngon lành giữa mùi xúc xích nóng và cái lạnh căm căm ở ngoài trời, dù đeo găng tay nhưng tôi vẫn thấy cái lạnh đang tìm cách len lỏi vào từng thớ thịt trong người mình. Chúng tôi dừng chân ở Nhà thờ Dom uy nghi và lộng lẫy. Khi bước vào, chị Bình xuýt xoa: "Nếu được cưới lại một lần nữa, chị sẽ làm lễ cưới tại nhà thờ này!" Tôi bật cười và mường tượng ra cảnh chị xúng xính trong chiếc váy cô dâu bước vào nhà thờ. Đúng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn từ một người đặc biệt: "Em đang ở đâu đấy?" Tôi cầm điện thoại và nhắn lại: "Em đang ở trong Nhà thờ Salzburger Dom ở Salzburg, anh có muốn em nguyện cầu điều gì không?" Tin nhắn trả lời chỉ vẻn vẹn dòng chữ: "Hãy cầu nguyện cho chúng ta, em nhé?"

 

Tôi quan sát nhà thờ - nơi ngày xưa từng làm lễ rửa tội cho cậu bé Mozart. Nhà thờ này được khánh thành vào ngày 24 tháng 9 năm 774 và cũng là nhà thờ lớn nhất ở Salzburg. Kể từ ngày ra đời, nhà thờ này đã bị cháy vài lần và sau đó liên tục được tu sửa và nâng cấp, nếu để ý kĩ ở phía bên ngoài, bạn sẽ nhìn thấy những con số: 774, 1628 và 1959 - đây là ba thời điểm đánh dấu sự hoạt động trở lại của nhà thờ sau mỗi lần bị hủy hoại

Đứng trước Nhà thờ Salzburger Dom, tôi đã nhìn thấy Pháo đài Hohensalzburg ở trên cao, lúc đầu tôi bảo chị Bình: "Mình trèo thang bộ lên đó nhé, trèo cho lãng mạn, ngắm được nhiều cảnh hơn" nhưng cuối cùng, chúng tôi cũng phải đầu hàng vì chẳng thấy ai lãng mạn như mình cả, có lẽ bởi nó dốc và phải trèo quá nhiều bậc thang mới lên được đến đỉnh nên cả hai chị em ngậm ngùi mua vé để "đi thang máy". Ở phía trên nhìn xuống, chị Bình xuýt xoa: "May mà chị không nghe lời em đi bộ lên đây, chứ nếu không chắc chị phải mất ba ngày mới lên được đến đây mất!" Pháo đài Honhensalzburg nằm trên đỉnh núi sát bờ sông và cũng là biểu tượng của thành phố Salzburg. Pháo đài này được hình thành vào năm 1077 và sau đó liên tục được mở rộng thêm. Ngày nay, pháo đài là Viện Bảo tàng Nghệ thuật Quân sự của Áo. Với hơn 900 năm tuổi, pháo đài này được xem là pháo đài cổ và nguyên vẹn nhất Trung Âu. Nghe nói nguyên nhân của việc xây pháo đài này bắt nguồn từ một cuộc xung đột giữa nhà thờ với triều đình và pháo đài này được xây dựng để chống lại sự tấn công của lính triều đình. Đi dạo ở phía bên trong pháo đài, người ta có thể chiêm ngưỡng các căn phòng từ thuở xa xưa và đời sống thời Trung cổ với những hiện vật còn được trưng bày và lưu trữ trong các ngăn tủ kính. Không biết pháo đài có tất cả bao nhiêu căn phòng nhưng tôi thầm nghĩ nếu được chơi trốn tìm ở đây thì có lẽ thật khó mà tìm ra nhau. Từ trên pháo đài, người ta có thể nhìn thấy những khu phố cổ, thấy dòng sông Salzach thơ mộng và ở phía xa là những dãy núi trùng trùng điệp điệp phủ đầy tuyết trắng. Tôi đoán rằng chắc chắn ở trên núi cao kia sẽ là một trong những khu trượt tuyết nổi tiếng nhất của nước Áo. Đã từ lâu, không chỉ khách du lịch từ nước Đức láng giềng mới khăn gói sang Áo trượt tuyết mà người dân ở các nước Trung Âu khác cũng đua nhau tới nơi này trong mùa đông khi tuyết bắt đầu rơi

Có lẽ Salzburg nổi tiếng không chỉ bơi Pháo đài Hohensalzburg và ngôi nhà của Mozart mà còn bởi vô số những lâu đài khác. Trước khi quay trở lại bãi đỗ xe, chúng tôi đi dạo một vòng quanh Lâu đài Mirabell. Lâu đài này được tổng giám mục Wolf Dietrich von Raitenau cho xây dựng vào năm 1606 cho người tình của ông là Salome AIt. Bà đã sinh cho ông 15 người con và là mối tình lớn nhất của ông. Ông đã xây dựng lâu đài này cho bà và các con của mình. Những khu vườn rất rộng với những vòi phun nước thật đẹp, tôi thầm tiếc vì đã tới thăm lâu đài này khi trời vẫn còn quá lạnh và hoa chưa kịp nở dù giờ đã là gần nửa tháng Ba. Có lẽ nếu đến đây vào mùa xuân, khi hoa nở rộ khắp khu vườn, người ta sẽ dễ dàng cảm nhận được sự bình yên và thư thái khi đi bộ xung quanh đó. Ngày nay, lâu đài đã trở thành trụ sở làm việc của thành phố và tòa thị chính.

Trước khi rời Salzburg để trở về Munich, tôi và chị Bình bằng mọi giá phải ghé thăm lâu đài Hellbrunn. Tôi đã nhìn thấy bảng hướng dẫn chỉ đường trên phố nên cứ nghĩ là nó cũng nằm đâu đó xung quanh đây nhưng đi mãi mà vẫn không thấy, trong khi trên biển bảo ngoài đường đã chỉ hướng về Munich. Chúng tôi dừng lại hỏi một người đi đường và cô gái người Áo ấy đã chỉ sang phía bên kia đường, thì ra từ trung tâm thành phố lái xe tới đây cũng phải mất hơn 30 phút. Lâu đài này đã được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới với rất nhiều hang động và nhiều hình thức trình diễn bằng sức nước. Ngoài ra, còn có cả sở thú trong khuôn viên lâu đài này, nhưng khi chúng tôi tới thì phần lớn những loài thú vẫn còn ngủ đông, nên chỉ có một số ít con vật người ta vẫn để ở bên ngoài cho du khách tới chiêm ngưỡng

Rời Salzburg, nơi được mệnh danh là thiên đường nhỏ bé của nước Áo, tôi cứ nghĩ mãi về khung cảnh bình yên của nơi này. Khác với vẻ đẹp lộng lẫy của Vienna, Salzburg khoác lên mình chiếc áo thơ mộng, thanh bình hơn. Thành phố nhỏ bé này đã làm say đắm không biết bao nhiêu người từng tới đây và bây giờ thì tôi cũng đã biết: Salzburg không chỉ có Mozart mà còn nhiều, nhiều hơn thế nữa!

 

Biểu tượng di sản văn hóa của thủ đô Vienna

Lâu đài Hoàng gia (Hofburg) - được xây dựng từ năm 1275. Toàn bộ các công trình của cung điện này nằm trên một diện tích khá rộng với những vườn hoa, đài phun nước và những tòa nhà dành cho Hoàng gia. Trước đây, Lâu đài Hofburg là Cung điện Mùa đông của hoàng tộc Áo nhưng hiện nay, nơi đây một phần đã trở thành Thư viện Quốc gia, một phần thành Bảo tàng dân tộc và một phần nữa thành phủ Tổng thống. Phía trước lâu đài có rất nhiều xe ngựa làm tôi liên tưởng đến cuộc sống ngày xưa ở Áo. Trong cung điện Hofburg là viện bảo tàng của Hoàng hậu Sissi và phòng ở của Hoàng đế. Vốn rất mê bà hoàng hậu của nước Áo nên khi tới đây tôi đã dành cả buổi chiều để ngắm nhìn mọi bức hình, đồ vật và tất cả những gì liên quan đến cuộc sống của bà thời xa xưa. Tôi cứ ngỡ như mình đang lạc vào chính nơi bà từng sống…

Giữa trưa, ánh mặt trời len lỏi vào trong thành phố. Tôi hòa vào dòng người đi trên phố và bách bộ ra Heldenplatz (còn gọi là Quảng trường Anh hùng) - biểu tượng của sự thống nhất và độc lập của Áo. Đây là một quảng trường khá lớn, thu hút được rất nhiều khách du lịch. Quả là một nơi lý tưởng để chiêm ngưỡng những vẻ đẹp tiềm ẩn của Vienna. Ngày trước, khi học lịch sử của Đức và Áo, tôi đã được nghe thầy giáo kể về Hoàng tử Eugène của xứ Savoie, người đã đánh bại quân Thổ Nhĩ Kỳ để mang lại vinh quang cho nước Áo. Thế nên, khi đến Vienna, tôi đã muốn tới bằng được quảng trường này. Ngoài bức tượng của hoảng tử Eugène, trên quảng trường còn có bức tượng người anh hùng Archduke Karl đang cưỡi ngựa khoe chiến thắng của mình trong trận Aspern - Essling năm 1809

Từ đây, người ta có thể đi xe buýt về hướng ga phía Đông để tới Cung điện Belvedere. Nếu như người ta đến Vienna và yêu thích Schönbrunn thì tôi lại thích Belvedere hơn. Tôi không lý giải được vì sao nhưng tôi thích cái cảm giác lang thang từ "cung điện trên" xuống "cung điện dưới", thích ngồi bên chiếc ghế đá ngắm những chiếc vòi phun nước và những luống hoa đủ sắc màu. Thích đứng ở "cung điện trên" nhìn xuống "cung điện dưới" và có cảm giác như mình đang được ngắm một bức tranh thiên nhiên thơ mộng. Những bức tượng, vườn hoa được chăm tỉa rất kĩ lưỡng. Lác đác xung quanh là những bạn trẻ ngồi đọc sách, nghe nhạc và tận hưởng "vùng trời bình yên" của riêng họ

Nói đến Vienna thì không thể không tới nhà Hundertwasserhaus do nghệ sỹ người Áo Friedenreich Hundertwasser thiết kế. Bởi đây không đơn thuần là một khu căn hộ mà là một tác phẩm nghệ thuật sinh động góp phần tôn vinh thêm vẻ đẹp cho thành phố vốn đã nổi tiếng về văn hóa, nghệ thuật và kiến trúc như Vienna. Cũng như người ta không thể bỏ qua Stephandom với cái chóp cao chót vót và được người dân Áo gọi với cái tên trìu mến là "Steffl". Với độ cao 137m, Stephandom cũng là thánh đường cao nhất ở châu Âu đồng thời cũng là biểu tượng của thủ đô Vienna. Tôi thích những buổi chiều khi nắng vừa tắt và những ánh đèn điện bắt đầu được bật lên, xung quanh là tiếng nhạc của người nghệ sĩ đường phố, là hò reo của những người đang đứng xem ảo thuật, là tiếng xuýt xoa của các em nhỏ khi nhìn những bức hình của những người họa sỹ vẽ "y như thật", là những tiếng cười của những đôi tình nhân nắm chặt tay nhau. Dường như khi màn đêm bắt đầu buông xuống, xung quanh Stephansdom là nơi lý tưởng để gặp gỡ, hẹn hò. Tự nhiên tôi ước giá như mình cũng có một người để… hẹn hò ở đấy, để học lại cách nắm tay một người, điều mà đã từ lâu rồi tôi không còn làm nữa

Dọc theo con đường Ringstraße - nơi tập trung những địa danh nổi tiếng của thành phố như Tòa nhà Quốc hội, Lâu đài Hofburg, Bảo tàng Mỹ thuật, tôi lang thang trên những con đường, có rất nhiều nhạc sĩ đường phố với những bản nhạc không tên hoặc cũng có thể là những bản nhạc bất hủ của Mozart, của Strauss được vang lên. Đã từ lâu, Vienna được mệnh danh là chiếc nôi âm nhạc cổ điển của châu Âu, có lẽ vì thế nên tới đây, tôi cũng không quá ngạc nhiên khi thấy ngay cả trên những con hẻm nhỏ bé nhất ở Vienna, những điệu nhạc vẫn được vang lên. Ở nơi đây, người ta dễ dàng thấy những quán cà phê xinh đẹp, thu hút rất nhiều khách du lịch. Dường như đối với người dân Vienna, những quán cà phê ấy là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ. Bước vào các quán cà phê, du khách như lạc vào một thế giới khác. Hình thức các quán cà phê cũng rất bắt mắt, những bức tường thường được chạm trổ rất kì công và trên trần nhà còn treo những chùm đèn pha lê lơ lửng

Tới Vienna, người ta không thể không ghé thăm Nhà hát Vienna Opera House - một trong những nhà hát lớn và đẹp nhất thế giới được xây dựng từ năm 1861 tới năm 1869. Nhà hát này được mệnh danh là Trung tâm ca kịch của thế giới bởi công trình kiến trúc hùng vĩ mang phong cách La Mã này gồm sáu tầng với 1.600 chỗ ngồi, riêng tầng sáu có sức chứa hơn 500 khán giả. Mỗi năm, nhà hát có khoảng 300 buổi biểu diễn

Trước khi đến Vienna, tôi tự nhủ là phải đến bằng được Naschmarkt - khu chợ lớn nhất của Vienna. Tôi đi từ đầu chợ tới cuối chợ và đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Ở đây cái gì cũng có, nhất là các món ăn, đặc biệt là pho mát và ô liu. Mùi thơm của các loại trái cây như mít, sầu riêng và cả mùi phở làm tôi nhớ đến những ngày còn ở Việt Nam. Khi đi hết con đường, tôi vòng lại và dừng chân ở một quán ăn Việt Nam, mùi bún bò Huế thơm lừng khiến tôi thấy mình đang sống những khoảnh khắc thật đặc biệt ở một nơi không phải quê hương mình

Có lẽ đến với Vienna cũng là một cách để yêu và hiểu thêm về dòng sông Danube. Dòng sông dài thứ hai của châu Âu này khi tôi đặt chân tới này vẫn xanh và hiền hòa như tôi từng tưởng tượng. Mùa hè ở đây luôn tấp nập khách du lịch, những quán cà phê và nhà hàng mọc lên ở khắp nơi. Trên dòng sông, có rất nhiều đôi tình nhân rủ nhau đi chèo thuyền. Biết bao nhiêu người từng ao ước được ngắm dòng sông ấy một lần, còn tôi đứng giữa nơi này, chợt nhớ về câu chuyện tình đẹp và buồn của Sissi - người mà sau này từng nói rằng trở thành Hoàng hậu của nước Áo là điều bà vô cùng hối tiếc

Tôi tới Vienna vào một buổi tối mùa đông se lạnh và rời Vienna vài ngày sau đó vào một sáng sớm tinh mơ buốt giá. Anh đưa tôi ra ga mà tôi thấy lòng mình trĩu nặng. Dù chưa một lần vào một quán cà phê để ngồi nghe những bản nhạc cổ điển, dù chưa ngồi lên xe ngựa để dạo quanh thành phố như người ta vẫn thường làm khi tới Vienna, nhưng kỉ niệm về thành phố này có lẽ sẽ còn đi theo tôi trên suốt những chặng đường phía trước